Nhớ màu hoa phượng

48
Nhớ màu hoa phượng
Ảnh minh họa.

Tháng 5, những cơn mưa hạ bất chợt ùa về mang theo bao kỷ niệm. Dù tuổi học trò đã trôi xa mãi, nhưng lòng vẫn bồi hồi, xao xuyến mỗi lúc nhìn thấy phượng rơi. Thời áo trắng mãi là khoảng thời gian đẹp nhất của quãng đời nhiều mơ mộng.

Chẳng biết tự bao giờ mà mỗi khi nhớ đến mùa hè là người ta nghĩ ngay đến phượng vĩ. Loài hoa tuy không hương nhưng mang một sắc màu rực rỡ như cái nắng, chói chang của mùa hè. Hoa chọn đúng mùa chia tay của những cô cậu học trò để khoe sắc nên có lẽ vì thế mà người đời thiết tha sắc phượng như yêu tháng ngày còn lắm mộng mơ.

Trước sân trường ngày xưa có một cây phượng già đã gắn bó với mái trường qua biết bao thế hệ và chứng kiến thật nhiều mùa chia tay đầy những luyến nhớ, bâng khuâng. Đã có nhiều bài thơ trau chuốt được khắc lên cây mang theo dư âm của một thời xanh biếc, ngây thơ. Mỗi lần đứng bên cửa lớp, bất chợt thấy màu lửa đỏ le lói trên vòm lá xanh là chúng tôi biết mùa thi đã về. Từng bước chân gõ nhịp xuống sân trường hối hả, tiếng ve cũng đồng điệu ngân lên khúc nhạc buồn báo hiệu ngày chia xa đang đến thật gần.

Thời học sinh, chắc ai cũng đã một lần nhặt cánh phượng rơi mà lòng mang nỗi niềm xuyến xao khó tả. Đôi lúc vì niềm riêng chẳng nói thành lời mà chỉ biết gửi tâm tư chép vào trang lưu bút. Có thể nói quyển lưu bút chính là hành trang kỷ niệm tuyệt vời có thể gìn giữ cẩn thận giữa thời gian vô tình lặng lẽ trôi qua, đẹp biết dường nào mỗi lần lật trang nhật ký ấy và bắt gặp cánh bướm ngày nào còn ngủ yên giấc ngày xanh.

Tuổi học trò còn chất chứa bao hờn giận vu vơ, của phút đầu con tim vừa biết rung động. Nhớ cô bạn ngày xưa có mái tóc buông dài nghiêng nghiêng vành nón bước giữa sân trường gió lộng. Nhớ mỗi chiều tan trường vạt áo trắng bay bay chở theo sắc phượng hồng khuất dần về phía xa xôi như mang cả mùa hè trong tôi đi vào nhung nhớ. Tháng năm dẫu phai mờ tà áo trắng nhưng sắc phượng ngày xanh vẫn mãi vẹn nguyên trong hồi ức đẹp tươi.

Hè lại về giữa mênh mông. Bước chân qua mái trường ngày xưa không còn thấy gốc phượng già lung linh hoa thắm, bất chợt lòng bỗng đượm buồn. Nhớ loài cây từng cho ta bóng mát thân thương để những ghế đá sân trường trở thành nơi hò hẹn. Nhớ những cơn mưa hè rơi trên tán lá làm cánh hoa rụng đỏ khắp nơi nơi và nhớ tiếng ve dìu dặt, ngân dài dưới bầu trời rực đỏ làm vơi đi cái nắng mùa hạ oi nồng.

Từng chiều đi qua phố đông, nghe những ca khúc mùa hè có nhắc đến loài hoa học trò thương mến, thiết tha mà rưng rưng mãi nuối tiếc thời áo trắng… Nhớ mãi màu hoa phượng mến yêu.

HỨA PHÁT ĐẠI