Các bạn đang nghe đọc bài Hãy buông bỏ bộ máy tính người được trích từ sách Nhật ký Tâm Linh 10 – Sức Mạnh Tánh Không của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai.

Để bảo vệ cho tim không đau, không bị tổn thương, thì tâm và tánh phải được trong sáng không bị ảnh hưởng bởi tình cảm thương ghét.
Tâm ảnh hưởng đến tánh và ngược lại tạo nên một chuỗi dây chuyền buồn giận thương ghét, xúc động, sầu đau.
Tâm và tánh ảnh hưởng bộ óc và ngược lại tạo ra nhiều sai lầm trong đời sống do những vết thương lòng bị lập đi lập lại hằn sâu khó gỡ.
Khi tâm bị giao động thì tánh khí nhảy ngay vào bằng những cử chỉ và lời nói lặp đi lặp lại từ những kỷ niệm chứa trong bộ óc tàng trữ. Thế là tất cả những gì cất giữ trong quá khứ chưa được xóa tan hay hóa giải được dịp bùng nổ, phát ra từ lời nói, cử chỉ, hành động, tạo phản ứng cho người và cho chính mình.
Vậy thì cốt lõi của mọi vấn đề giữa ta và người là ở chỗ thương hay ghét. Thương quá cũng phát ra lời nói khiến người vừa lòng hoặc bất bình vì xâm phạm vào cái ngã của họ. Ghét quá cũng tạo ra bao hành động lời nói gây đổ vỡ hận thù.
Tâm ảnh hưởng tánh và ngược lại tạo ra bao thói quen và thành kiến trở thành một khuôn mẫu, hay dấu ấn của một người. Chính cái dấu ấn đó khiến người xung quanh thương, ghét, kính trọng hay khinh khi.
Trước khi đổi cái nhìn của người khác về mình, thì mình cần xóa đi thành kiến về chính mình. Đó là vô hiệu hóa những tâm, tánh, khí, chất chứa tạo nên thói quen khó gỡ.
Tại sao gặp người này hoặc người kia mình hay lập lại lời nói hay cử chỉ luôn khiến họ giận dữ hay buồn phiền mình. Phải chăng do sự thiếu tỉnh thức nên mình luôn lập lại những gì mình đã làm hay đã nói, đã suy nghĩ từ tình cảm thương ghét giận hờn của mình đối với người đó.
Chính cái thói quen của tâm tánh mình, sự lập đi lập lại khiến người có thành kiến với mình và muốn xa lánh mình hay họ có thể đoán trước lời nói hay hành động của mình đối với họ.
Vậy thì người nhìn mình như là một cái máy hay hình nộm không thay đổi. Ví như lên dây thiều của con búp bê bằng pin, nó sẽ ca hát, múa may một bài hát, một vũ điệu đã được gắn đặt vào máy.
Tóm lại, nếu ta không sửa đổi những tâm tánh do tình cảm tạo tác và vô hiệu hóa nó bằng một trái tim và bộ óc trong sạch mạnh mẽ, thì ta cứ như một người máy vô tích sự chỉ đợi lúc hư hỏng bị bỏ vào sọt rác.
Hãy bình tĩnh, sáng suốt, biết rõ ta, biết rõ người, buông bỏ cái máy tánh người xấu xí để sống, để thở, để nói năng và suy nghĩ như một con người mới đầy thức tỉnh với tánh không an bình tĩnh lặng.


Các bạn đang nghe đọc bài Sức mạnh tỉnh thức giúp ta đứng vững được trích từ sách Nhật ký Tâm Linh 10 – Sức Mạnh Tánh Không của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai.

Có những nghiệp dai dẳng khiến ta mãi lo lắng ưu tư nhưng một phút nào đó chỉ chợt tỉnh, ta cứ như rũ bỏ một gánh nặng ngàn cân.

Gánh nặng ngàn cân này, có khi không phải nó đeo đẳng ta mà do chính ta đeo đẳng nó. Nhìn lại bao nhiêu u sầu, rầu lo, bực mình như rớt lại sau lưng.

Vì sao tim ta trước đó nặng nề, trí óc không ngừng nghĩ suy, lo lắng, bỗng phút chốc nào đó, tim ta, đầu ta bỗng nhẹ và đôi vai ta tự động buông xuống một cách thần kỳ.

Phải chăng ta đã gặp quý nhơn, hay ta được một ân điển, phép lạ?

Cái phép lạ phải chăng là sự thức tỉnh giác ngộ về những gì mình mang nặng canh cánh trong lòng nay sực tỉnh và thấy tất cả đều nhẹ nhàng phù du hơn là những gì bao quanh ta, hay của tiền, quyền lực.

Khi nghiệp đã buông, thì rơi một cách nhẹ nhàng khiến đôi khi ta ngạc nhiên về chính mình vì trước đó ta đã ôm ấp, cưu mang, gánh vác liên tục nghĩ đến nó, và tìm mọi cách từ tinh thần đến vật chất ôm ghì lấy nó.

Sau những phút giây tỉnh thức, ta cảm nghiệm được sự rời cái khổ, cái nghiệp nặng nề mà mình gánh vác. Nhân đó ta tự thanh lọc tâm thân ý một cách rốt ráo hơn để đời sống từ nay được giản dị, thanh thản, không bị gút mắc như đoạn đường đầy khó khăn mà mình đã bước qua.

Đó là sức mạnh của sự tỉnh thức và chỉ có sức mạnh này mới có khả năng giúp ta đứng vững trên đường đạo.


Các bạn đang nghe đọc bài Cần nghe, thấy, hiểu rõ mới góp công góp sức được trích từ sách Nhật ký Tâm Linh 10 – Sức Mạnh Tánh Không của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai.

Muốn hoàn thành bổn phận phải biết lắng lòng và lắng nghe.

Lắng lòng để bình an, lắng dịu những bận rộn của đời sống, của thị phi tốt xấu, thương ghét, của phe phái bên này bên kia, nhóm này nhóm nọ, kẻ thương người chê vân vân.

Lắng nghe không phải chính mình mà đủ, mà lắng nghe tiếng vọng của người dân, của dân tộc, của người cùng thời. Sự khao khát của họ, nguyện vọng của họ, những đau thương và uất ức của họ.

Cần lắng nghe để nghiệm xem tiếng lòng của mình, những gì mình nghĩ suy, những điều mình viết ra có phù hợp với tiếng lòng của dân tộc chăng hay mình nghĩ đông, họ nghĩ tây, họ nghĩ dưới đất, thật tế trong đời sống còn mình lại nghĩ mông lung trên trời cao, đầy mộng ảo.

Có biết bao tư tưởng đã bị vứt đi hay tàn lụi chỉ vì không hợp với con người, nhất là những người cùng dân tộc, cùng hoàn cảnh đất nước.

Biết bao nhiêu tư tưởng gia đã xa rời thực tế bởi ảo vọng của chính mình. Có bao nhiêu lãnh đạo quốc gia đã không đem lại hạnh phúc cho toàn dân vì càng ngày họ càng tích tụ tiền của còn người dân thì phải đối đầu với không biết bao nhiêu là khổ cực và nghịch cảnh.

Biết bao lãnh đạo tôn giáo, đã vì tham vọng, quyền lực khiến tín đồ phải đau khổ, bơ vơ, mất định hướng.

Muốn có ích lợi cho con người và đóng góp vào hạnh phúc đất nước, hạnh phúc nhân loại, ta cần học hỏi, lắng nghe và mở to con mắt để nhìn những bao bọc xung quanh.

Muốn trở thành người hữu lợi ta cần đi vững, đứng vững, thấy rõ, nghe rõ và hiểu rõ.

Back to top button

Adblock Detected

Please consider supporting us by disabling your ad blocker