Các bạn đang nghe đọc bài Miền Ký Ức của tác giả Song Nhi.

Có một lần tôi nhận được một cái comment của một chị bạn đọc giả trên mạng .Trong đó chị có hỏi tôi một câu rằng : ”… Chẳng biết Tác giả còn trong nước or..đã hải ngoại rồi ? Nếu ..đã xa quê hương ? Nhưng bài viết thấy còn rất là ..hương quê ?”(Trích nguyên văn ).

Tôi rất thích câu hỏi này của chị và câu hỏi ấy khiến tôi nhớ là hình như tôi chưa bao giờ viết về quê hương tôi thì phải .Dù sự thực khi viết về những hồi ức bao giờ tôi cũng thấy thích hơn và viết nhanh hơn những thể loại khác .Vậy mà ngồi đắn đo bao bận tôi vẩn không biết viết làm sao .Diển tả thế nào cho hết những cảm giác trong lòng mình về hai từ Quê hương nghe rất đổi thân thuộc, gần gũi ấy.Cũng như cái hương quê mà bất cứ ai cũng có trong trái tim của mình.
Tôi sinh ra tại một vùng quê thuộc đồng bằng châu thổ sông Cửu Long ở miền Tây Việt Nam gần Bắc Mỹ Thuận.Tôi đã sống nơi đó cho tới khi qua tuổi mười một mới phải xa lìa.Đó là những năm tháng chất đầy kỷ niệm êm đềm ngọt ngào, nhiều niềm vui hơn nổi buồn .Mặc dù thời điểm cuộc sống lúc đó của gia đình tôi cũng rất vất vả , thăng trầm như bao gia đình thuần nông bình dị của cái xứ sở mang hình chữ S .Nơi cho tôi thắm thía hơn cái câu thơ :”Quê hương là gì hở mẹ .Ai đi xa cũng nhớ nhiều” của nhà thơ Đỗ Trung Quân.
Quê tôi là một thị trấn nhỏ nằm riêng biệt so với quốc lộ lớn bằng một ngã rẽ của đoạn đường chừng 4km.Hai bên đường lộ nhựa là những cánh đồng lúa xanh rì đặc trưng như những vùng đất Nam Bộ khác .Địa thế kề bên dòng sông quanh năm được bù đắp bởi phù sa đem tới cho xóm làng tôi những đồng ruộng phì nhiêu .Vườn trái cây trĩu qủa có tiếng về những loại trái cây ngon trong một bài hát được nhiều người biết đến .
Thiên nhiên còn hào phóng ban tặng lúc nào cũng có nhiều cơn gió mát mẽ thổi vi vu cùng khung cảnh dân dã với bao loại hoa dại xinh tươi .Mùa nước nổi quê tôi cũng bị ngập lụt nhưng vì gần sông nên nước lên và xuống rất nhanh không như những vùng trũng bị ngập úng .Những ngày sau nước lũ ao hồ ,cơ man là tôm cá .Bọn trẻ con của tôi ngày trước vui lắm .Ngày hè đi hái trái cây mọc hoang , rong chơi với cánh diều .Khi thì lại bắt con cua , câu con cá vừa thoả cái tính vui chơi vừa giúp mẹ có thêm món ăn dân dã vào buổi cơm chiều .
Tôi sống ở xứ lạ gần bằng gấp đôi cái thời gian sống ở quê .Nơi đây nổi tiếng trên thế giới về môi trường cũng như những ưu đãi phúc lợi hay an ninh tốt .Tôi thuộc nhóm những cô gái năng động nếu xét về tính cách cũng như công việc hiện tại tôi đang làm.Tôi cũng đi khá nhiều nơi người ta cho là đẹp .Ăn nhiều món ngon của cung đình hoàng gia nhưng sao tôi vẩn không thấy ở đâu sánh cái vùng quê yên ả ngày xưa .
Tôi nhớ mãi cái hương vị cơm chiều được nấu bằng củi dừa trong cái chái bếp nhỏ nhắn đầy khói của bà Ngoại .Tôi nhớ tô canh rau tập tành nấu cua đồng ngọt lịm , ,cá rô kho khô trong cái chảo đất cũ sứt mẽ cay nồng ớt hiểm .Cái mùi vị mà tôi không thể tìm được ở những căn bếp hiện đại sáng loáng .Những món ăn được nêm bằng tình cảm gia đình ấy không bao giờ có thể quên.
Tôi nhớ những cái tên của đám bạn mình thời thơ ấu .Những cái tên cũng ngây thơ như chúng tôi ngày đấy tự đặt cho nhau như :Tí chuột ,Ba râu ,Lượm còi , Diễm rớt , Cúc nhủi ….Giống như tôi có cái tên trong khai sinh cũng rất ư dể nghe nhưng bạn bè vẩn gọi là Hai Ký bởi ngày xưa mẹ sinh tôi thiếu tháng chỉ nhỉnh hơn 2kg một chút .Lúc mới lớn tôi khóc lóc khi được gọi cái tên mà tôi cho là xấu xí .Mẹ tôi phải an ủi và giải thích với tôi rằng tên xấu dể nuôi bởi tôi èo uột từ nhỏ .Để rồi ngày hôm nay chỉ khi về quê ở cùng người thân yêu thương tôi mới được nghe lại cái tên ấy .Khi ra đường ai gọi bằng cái tên ấy tôi biết ngay họ là bạn ngày thơ ấu của mình rồi sau đó nghe lòng có một niềm vui nhẹ nhẹ tan chảy .
Ngày hè bọn con trai bận rộn với những trò đá banh , làm ná bắn chim .Con gái thì chơi nhà chòi , làm đám cưới cho đứa nào đó trong bọn .Một lần chúng tôi làm đám cưới cho Tí chuột và Lượm còi .Nhưng giữa chừng khi đang bắt chước người lớn chuẩn bị đi đón dâu thì cô dâu và chú rể oánh nhau tơi bời , khiến cả bọn lôi hai đứa ra .Cái lý do oánh nhau đơn giản là vì giành mấy con cá lia thia mới vớt ngoài ruộng khi nảy.Để rồi chỉ vài phút sau đó cô dâu – chú rể quẹt nước mắt cười hớn hở .Trong khi lủ tụi tui gân cổ hát bài đồng dao : ”Cô dâu , chú rể làm bể bình bông .Đổ thừa con nít bị đòn nát đít…..”
Chơi chán thì chúng tôi kéo nhau đi hái những trái cây mọc tự nhiên trên những cánh đồng lúa. Có đứa nào thèm ăn chi đâu , chỉ là thỏa cái tính phá phách leo trèo .Trong đám bạn ngày đó tôi nhớ nhất là Cúc nhủi bởi Cúc trèo cây giỏi nhất trong đám .Thoăn thoắt trên những cành lá như một chú sóc đuôi cong .Cả bọn tôi nhốn nháo đưa vạt áo ra hứng những trái mận hay ổi ruột đỏ chín thơm lừng do Cúc hái được quẳng xuống .Rồi những lúc đi hái trái Trâm , trái Sắn vốc từng nắm bỏ vào miệng , sau đó khoe với nhau hàm răng tím đẩm .Những nụ cười tươi như được nhuộm màu trở nên lung linh ghi sâu vào tâm hồn thành kỷ niệm .
Khi cơn mưa rào ngày hạ vừa tạnh không riêng gì đám con nít chúng tôi ,cả xóm xách thùng ra ruộng bắt cua .Những chú cua mới vừa bị cơn mưa rào làm cho ngập hang bò lang thang khắp nơi .Chỉ cần bỏ một chút thời gian thì hôm đó nhà sẽ có món cua trong mâm cơm .Những ông chú , bác thì đi bắt ếch , soi gà nước vào những buổi tốt ngay đêm ấy .Buổi trưa nắng bọn tôi rong ruổi với cái cần câu trong tay, mà thời xưa sao cá nhiều thế không biết .Những con cá lóc mập ú ,cá rô non mướt , cá bóng dừa đen mượt.Chúng tôi ngày đó đứa nào cũng đen nhẻm , gầy nhom vì ham chạy chơi hơn ăn , tóc cháy vàng khè đầy mùi nắng .Vậy mà vẩn mạnh khoẻ chả mấy khi bệnh vặt trong cái mưa dầm nắng dãi .
Giữa hạ thì đi hái nắm mối , cái loại nắm bé bé , xinh xinh màu trăng trắng pha nâu trên chóp ,ngọt như thịt gà .Loại nắm gắn liền với truyền thuyết không phải ai cũng có thể thấy để hái chúng .Chỉ những người nhẹ bóng vía mới nhìn ra .Còn như ngược lại đôi khi dẩm lên chúng mà không hề hay biết.Khi hái không được đào cả gốc và nhớ chổ để năm sau còn tới mà hái tiếp khi chúng mọc lại.
Nhưng con bé bướng bỉnh tham ăn như tôi ngày đó rất mê ăn cái gốc dòn dòn .Nên tôi cứ đào cả gốc mang về và không biết bao lần bị mẹ tôi la rầy về cái tội lì lợm .Tới giờ vẩn còn nghe thèm thuồng lắm cái loại nắm tự nhiên không thể trồng được .Nấm mối được làm nhân đổ bánh xèo vào tết Đoan Ngọ mùng năm tháng năm .Xào với bụi môn ngọt mọc tự nhiên cạnh bờ ao sau nhà , hay bỏ vào nồi mắm kho .Những bà mẹ , cô chị khéo tay biến chúng thành những món ăn đầy nét riêng của gia đình mình .
Khi rãnh tay với ruộng lúa thì xoay qua đám vườn trái cây .Làm cỏ vườn , chiết cành , móc bùn non lên đấp gốc.Tới mùa thì lo thu hoạch để chúng chín mùi lại rơi rụng thất thoát do chủ hái không kịp .Thế là lại ra đời một dạng làm công với cái tên gọi ”vần công ”.Tức là hôm nay một người nào đó qua phụ gia đình mình gặt lúa hay hái trái cây phụ một ngày .Thì sau đó khi họ thu hoạch mình cũng sang phụ lại một ngày .
Ngẫm mà thương cái tình bà con ,lối xóm .Ngay trong công việc cũng thấm đầy tình nghĩa giúp đở , đùm bọc nhau không hề nghe mùi tiền bạc hay cân đo vụ lợi.Những buổi tối cả xóm quay quần bên một cái tivi coi chung những vở cải lương. Những người đàn bà sụt sùi khóc theo những nhân vật diển ra trên ấy .Thương nàng Cúc Hoa hiền dịu ghét ả Tào Thị độc ác. Hôm sau vẩn ram ran bàn luận ai ca hay , ai lên vọng cổ ngọt .Ngày đó tivi không phải ai cũng có , cả xóm tôi chỉ có một cái thôi ,mà dân xứ tôi gọi truyền hình chứ không gọi tivi.
Thời gian trôi tôi phải đi xa nhà dù tôi có cái may mắn là cũng được về thường xuyên so với nhiều người khác.Mỗi lần về tôi luôn thấy quê mình đổi khác dù khoảng cách những lần về không xa. Đầu tiên là những cơn ”sốt đất ” mặt tiền gần đường .Sau ”cơn sốt” ấy nhiều nhà ít đi vài công ruộng hay miếng vười trái cây .
Nhưng bù lại những căn nhà mới mọc lên nhiều hơn .Những màu sắc đối chọi nhau những bức tranh của một đứa bé mới tập vẽ .Cũng như kiểu nhà chênh lệch do ai muốn cất trồi ra hay thụt vào theo ý mình thích . Rồi những chiếc xe máy tăng với tốc độ chóng mặt .Thiết bị điện tử gia dụng nhà ai cũng có ít nhiều. Karaoke hát inh ỏi hay một bài nhạc trẻ xập xình léo nhéo về ca từ được phát ra từ cái loa công suất thay cho những câu hò mượt mà cất lên từ phía mé sông như xưa. Người ta cũng không còn cần làm ”vần công ” như trước vì bây giờ có máy móc làm phụ rồi thuốc men hỗ trợ .Cần gì người ta cứ thuê mướn hẳn hòi quy ra tính bằng tiền hết.
Trái cây bây giờ trái cũng lớn và mượt mà hơn ngày trước nhờ những loại thuốc tăng trưởng .Mà hình như chính người trồng lại e ngại ăn chính thứ trái cây của mình trồng ra .Nhà nào cũng phải chừa riêng vài gốc nơi cuối vườn không có xịt thuốc để dành cho gia đình mình ăn .Con sông nơi tôi ở thì nước nữa đục nữa xanh vì ô nhiễm hóa chất .Chẳng ai dám dùng nước sông nữa , tôm cá cũng theo đó dần dần hiếm hoi.
Đồng ruộng thì vẩn còn nhiều, lúa năng suất cao hơn xưa .Nhưng đi ruộng bây giờ khó mà thấy những cánh chim chóc đặc trưng cho vùng sông nước như trước. Những cánh diều càng hiếm hoi .Hình như trẻ con bây giờ thích chơi những trò chơi khác hấp dẩn hiện đại thực tế .Chúng mê những bộ phim ở nhà hoặc game online ở những quán dịch vụ mát lạnh hơn là chạy ngoài đồng ruộng thả diều hay bắt cua .Mà cua cũng có còn đâu để tới chúng bắt.Cua đồng bây giờ là đặc sản mà chỉ có thể tìm ăn trong những nhà hàng máy lạnh chạy rù rì ở Sài Gòn mà thôi.
̣Đám bạn trẻ thơ của tôi cũng đã lớn tứ táng ̣đứa một nơi , đứa lên Sài Gòn tìm việc với lý do chán làm ruộng ở quê vất vả bùn sình .Cúc nhủi tay bồng tay bế theo chồng bỏ cuộc chơi .Vợ chồng nghe nói dắt nhau đến miền cao nguyên nắng gió nào đó để lập nghiệp. Còn Lượm còi lớn lên thì không trở thành cô dâu của Tí chuột như thuở nhỏ .Chồng Lượm là anh bà con chú bác với Tí chuột .Trong lần tôi tình cờ đến nhà thăm bạn cũ , gặp lúc hai anh em họ tranh nhau cái mương ranh nơi mảnh đất được chia từ hương hỏa tổ tiên .Ai cũng dành phần cái mương ấy thuộc về mình đến nổi chút nữa dẩn đến xô xát . May là lối xóm can ngăn ra trong tiếng la hét thất thanh của Lượm .Tự nhiên nhìn khuôn mặt sạm nắng gió , mệt mõi vì gánh cuộc sống của cô bạn mình .Khiến tôi nhớ qúa cái giọt nước mắt trong veo chảy trên khuôn mặt bầu bỉnh ngây thơ ngày xưa.
Tôi biết đời nhiều thay đổi thuận theo tự nhiên ,cuộc sống thì phải phát triển tiến lên hiện đại chi đó .Nhưng sao lắm lúc tôi ghét cái hiện đại phát triển mà người ta gọi là ”đô thị hóa ” ấy .Cũng có thể tôi là kẻ có lối sống hoài cổ hoặc ký ức cũ gắn bó sâu đậm trong lòng khiến tôi không dung nạp được cái mới .Cũng như bây giờ tôi lại hay suy nghĩ vu vơ ngậm ngùi khi nghe lại cái câu :”Quê hương là chùm khế ngọt cho con trèo hát mỗi ngày ” mà ngày xưa tôi yêu thích .Bây giờ có đi giáp cái xóm trái cây xứ tôi cũng không tìm ra được cây khế ngọt .Ví dầu cho có đi chăng thì trẻ con chúng cũng chẳng ăn những thứ đó .Bởi đã có vô số qùa bánh đầy màu sắc sặc sỡ được bày bán sẳn kia thì làm sao mà hiểu được cái háo hức ngóng chờ mùa gió mùa hạ để thả diều , ngóng chờ con cá cắn câu .
Lẩm cẩm tôi lại cứ nói vui sau này không khéo một ngày nào đó tốp thế hệ sau hỏi tốp trước :” Cô ơi hay Mẹ ơi khế ngọt nó thế nào ?” .Thì không biết diển tả giải thích với chúng ra làm sao .Tựa như một lần tôi nghe thằng bé con của người chị họ – sống ở Sài Gòn – hỏi tôi một câu rằng :”Dì ơi sao con gián ở quê nó biết kêu hả dì ”.Khiến tôi tá hỏa dỡ cười dỡ mếu cố giải thích cho thằng bé sự khác biệt giữa con dế và con gián trong niềm lo lắng không khéo nó bắt con gián bỏ vào lồng nuôi như dế thì khổ.
Thời gian thì đi tới sớm muộn gì rồi tất cả cũng bị phủ bụi mờ ngay cả cảm xúc của con người .Nên những kẻ tiếc nuối cái cũ như tôi đành đem ”Quê ” của mình đóng vào một cái khung và treo vào căn phòng có tên Qúa khứ .Để rồi khi tình cờ nghe một đoạn nhạc nào có cái nội dung gợi nhớ như giặt áo trên sông .Hay câu ca dao ” Cánh cò bay lã bay la. – Bay từ ruộng lúa bay ra cánh đồng ”.Tôi lại lôi cái khung ảnh ”Quê” đó ra lau chùi bằng dư vị tiếc nuối. Đánh bóng bằng hoài niệm nhung nhớ .Như cái gì đó thuộc một phần máu thịt tồn tại hiển nhiên trong cơ thể mình.
Mùa này Quê tôi chắc vào đầu Hạ , không biết trời đã có mưa rào chưa và ve sầu có còn hát vang nữa không ? Mai này dù đời có ra sao có lấy đi tất cả mọi thứ nhưng xin chừa lại cho tôi nổi nhớ Quê của mình .Ngày xưa ơi …xin thỉnh thoảng hãy quay về để tôi còn có được những phút giây ngọt ngào đắm mình trong dòng sông mang tên Miền Ký Ức.


Các bạn đang nghe đọc bài Vết sẹo của tác giả Song Nhi.

Trưa nay nhận được một cuộc điện thoại đường dài từ Việt Nam .Người gọi là cô Hường giáo cũ của tôi thời tiểu học, sự ngạc nhiên trong tôi được nhanh chóng giải thích khi cô nói rằng xin số từ người nhà của tôi .

Cô nói lý do gọi là muốn nhờ tôi tư vấn ý kiến cá nhân về việc xạ trị của căn bệnh ung thu .Hỏi thăm tôi có nên đưa người bệnh sang Singapore không ? hay ở trị tại Việt Nam và thủ tục nếu đi sẽ phải làm ra sao ở đâu ? Cũng như đường đi nước bước nơi đó , thế nào ?.Sau khi tôi giải đáp cho cô về những gì cô cần biết trong giới hạn khả năng tôi hiểu biết được ,thì cô ấy thông báo một tin người bệnh đó chính là Bích cô bạn học cũ chung lớp ngày trước và cũng là cháu gọi cô là cô ruột Hiện Bích đang điều trị tại một bệnh viện ở Sài Gòn.
Sau khi nói xong với cô giáo cũ tôi lật đật gọi về Việt Nam nhờ một cô bạn thân đang sinh sống tại Sài Gòn giúp tôi mang trái cây và hoa đến thăm hỏi Bích – bạn học cũ của mình – theo địa chỉ bệnh viện cô giáo cũ cho.Câu chuyện chỉ có thế nhưng cả buổi chiều nay tôi gần như như không làm được gì .Tôi buồn cho kiếp người mong manh được nay mất đó , xót xa cho cho cô bạn mình phải gánh chịu đau đớn của bệnh tật ở cái tuổi còn khá trẻ. Sinh tử, bệnh lão ai cũng phải qua nhưng nói thì nhẹ chứ tránh sao không khỏi ngậm ngùi .
Nguyên buổi tối nay những mãnh ký ức vụn vỡ cứ ập về tìm tôi , dù tôi cố nhắm mắt lắc đầu xua chúng đi .Mênh mông trong cái suy nghĩ ,cuộc đời có một số người họ sống vui tươi dù tuổi tác họ chẳng thể gọi là trẻ hình như họ không bao giờ già cả .Cũng như có một số người chưa bao giờ trẻ ngay cả khi thanh xuân đang ngập tràn trong cơ thể họ.
Tôi phát hiện thêm một điều ở cái tuổi nào đó khi mà người ta thấu hiểu rằng, người ta sống cho tương lai thì là lúc qúa khứ luôn lảng vảng không rời xa .Tựa như có những câu chuyện người ta cố gắng quên , cố vùi nó vào lớp bụi thời gian thì lại càng nhớ rõ ràng nhất như vừa xảy ra hôm qua và nó luôn hiện diện khi có điều gì đó vô tình khơi gợi.Nhất là những chuyện buồn những tổn thương thì càng nhớ nhiều hơn những niềm vui.Lắm lúc tôi đâm ra thù ghét cái trí nhớ mà thường được những người bạn bè tôi khen là rất tốt của mình .Hơn hàng trăm lần tôi từng mong phải chi cuộc đời có thuốc quên.
Tôi còn nhớ rất rõ năm đó tôi 10 tuổi và học những tháng gần cuối của lớp 4 theo chương trình tiểu học của Việt Nam.Khoảng thời gian đó nói riêng năm đó nói chung là thời điểm khó khăn nhất của gia đình tôi .Cha tôi bị một tai nạn giao thông nghiêm trọng và khi cha tôi qua được cơn nguy hiểm giữ được mạng sống thì là lúc tất cả cái gì có giá trị trong nhà tôi đội nón ra đi .Sau đó kinh tế của gia đình cũng bị ảnh hưỡng. Khiến gia đình tôi lâm vào cảnh khánh kiệt. Mẹ tôi phải bán luôn căn nhà đang ở dắt díu chúng tôi về nương nhờ bên ngoại mà ngoại tôi cũng không khá giả gì đâu .
Bây giờ nhớ lại tôi mới thấy thương qúa cho gia đình mình vào những ngày khốn đốn ấy.Dù khó khăn là thế nhưng mẹ tôi cũng cố gồng gánh để tôi được đến trường và không bị phải nghĩ học như đứa trẻ khác. Cô giáo dạy tôi năm đó chính là cô Hường .Ngày đó tôi chỉ có duy nhất cái áo trắng để bận đi học ngã màu vàng ố do giặt nước sông .Ngày nắng thì không nói làm chi bởi đi học về thay ra giặt ngay chứ trời mưa thì chỉ dám lột ra phơi gió để mai còn kịp đi học .
Hôm ấy cũng như bao buổi ra chơi thông lệ giữa giờ học trong khi bạn bè tất cả ra sân chơi tôi ngồi lại trong lớp học như thường khi .Tôi không dám ra chơi với bạn tôi sợ làm dơ cái áo thì không giặt được vì trời đang chuyển mưa .Thêm vào một sự thật tôi không có tiền để mua qùa bánh như chúng bạn của mình .Tôi thường ngồi trong lớp ăn gói xôi mẹ gói theo hoặc đôi khi củ khoai nướng hay luộc của bà ngoại dấm dúi cho để ăn cho vui.
Khi hết giờ ra chơi tất cả trở lại lớp và bắt đầu tiếp tục học thì Bích nói rằng cô ấy không tìm thấy cây viết máy của mình .Trước giờ ra chơi cô ấy đã cho vào cặp cất cẩn thận .Ngày đó cây viết máy bơm mực ấy rất qúy không phải ai cũng có thể có và là niềm ao ước của đám học trò nhỏ chúng tôi trong đó có cả tôi.Cô giáo tôi cho xét cặp tất cả học sinh trong lớp nhưng không tìm thấy
Sự việc trở nên ồn ào hơn khi Bích oà khóc vì tiếc và sợ mẹ mắng .Không biết có phải trong lúc nhốn nháo ấy khiến cô giáo bực mình hay bởi vì cô xót cô cháu gái bé nhỏ của mình đang khóc nức nở. Nên sau khi tra hỏi những ai không ra sân chơi lúc vừa rồi trong gần bốn chục đứa học trò .Cô giáo cho thủ phạm chính là tôi ,cô gọi tôi đứng lên, cô hỏi tôi có phải lấy cây viết của Bích không ? Nếu lấy thì dấu ở đâu và mau đem ra trả bạn .
Tôi trả lời là :”Em không có lấy , em cũng không có giấu của bạn ấy ”.Cô nói với tôi rằng nếu tôi không mang ra trả sẽ gọi phụ huynh tôi lên và tôi sẽ bị đuổi học .Nhưng khi nhận được câu trả lời của tôi vẩn như cũ thì cô gọi tôi bước lên cạnh bục giảng và kêu tôi xoè tay ra .Cô dùng thước khẽ ba cái thật mạnh vào bàn tay tôi .Với lý do bàn tay đó lấy đồ của bạn và ngoan cố không chịu trả.Bàn tay bé xíu của tôi đỏ hằn lên sau ba cây thước khẽ trong khi nước mắt thì rưng rưng nhạt nhoà.
Những ngày sau , khi đi học tôi bị đám bạn học tẩy chay không chơi ,chúng nhìn tôi bằng con mắt dè chừng, tránh né xì xào rằng tôi là đứa ăn cắp bị cô giáo phạt .Nhưng cũng may trẻ con thì nhanh quên mọi chuyện sau đó trở lại bình thường .Cho đến một tháng sau khi câu chuyện đó xảy ra .Một hôm cái bục giảng lớp tôi bị lỏng lẻo đo những cây đinh rơi ra .Bác gác cổng bèn đem búa và đinh lên đóng giúp lúc kéo cái bục ra để sửa chữa thì thấy cây viết của Bích dính đầy bụi và nằm ngay đó .Sự việc được hiểu là cây viết rơi từ cặp Bích ra lăn vào bục giảng và nằm đấy , đơn giản thế thôi .
Rồi năm học cũng kết thúc tôi lên lớp câu chuyện theo thời gian phủ mờ chỉ có điều trong tôi câu chuyện ấy chưa bao giờ được quên lãng .Phải chi sau đó cô xoa đầu tôi và nói ”Vậy mà cứ nghi oan cho em ” chỉ bấy nhiêu đó thôi thì hẳn tôi đã ơn cô vô vàn và biết đâu tôi đã nhìn cuộc đời bớt gay gắt , chua chát hơn .
Những năm sau đó ngay cả khi không còn ở Việt Nam nhưng có dịp về vào lúc tụ họp bạn bè đi thăm người này nọ ngày tết hoặc nhân ngày nhà giáo (Tôi và cô giáo cùng những bạn học thời bé đều ở cùng một thị trấn nhỏ ) .Những lúc có cô tôi luôn cố nói những kỷ niệm chuyện lớp học cũ với cái hy vọng cô sẽ nói câu ấy . Không để làm chi cả chỉ là cho tôi thấy được nhẹ lòng mà thôi .Tôi chờ và chờ nhưng điều đó không xảy ra .Để rồi tôi chẳng còn cách nào khác là phải an ủi mình rằng : Ừ ,chắc cô quên rồi.
Không nhớ nổi biết bao nhiêu lần tôi nghe bạn bè bảo tôi ham làm giàu không lo lấy chồng còn những người trong giới kinh doanh của tôi nói theo văn vẻ màu mè thì gọi theo đuổi , đam mê sự nghiệp còn nói thẳng, nói trắng ra là tham vọng .Những lúc nghe những lời ấy tôi lại im lặng mĩm cười và trong tôi có một gợn sóng buồn vu vơ lan tỏa .
Trong lòng tôi thầm nhủ họ sinh ra trong giới không thượng lưu cũng trung lưu trí thức , cuộc đời họ được trải thảm khi lọt lòng .Làm sao hiểu được vì nghèo mà một con bé như tôi bị cho là ăn cắp cây viết máy. Vì chữ nghèo mà tôi phải chịu phạt cho cái lỗi tôi vốn không phạm phải. Họ sống ở những quốc gia trẻ con được ưu tiên hàng đầu ,có xe đưa rước đến trường thì họ làm sao thấu hiểu cái khó khăn thiếu thốn của con bé người Việt Nam ở quê như tôi ngày xưa . Đã phải đánh vật thế nào với cuộc sống với miếng ăn để được tới trường học cái chữ vào thời điểm đó .Nói ra cũng đâu được lợi ích chi , im lặng đôi khi luôn là giải pháp tốt.Đâu mấy ai chịu giở áo cho người khác xem lưng. Rồi sau đó tôi lại trách mình sao nghĩ chi mà cay đắng , nặng nề đến thế . Đời ai mà toàn vẹn , được cái này mấy cái kia.
Giống như ngày trước tôi không hiểu và tự hỏi ,tại sao cô không chỉ vào ai khác mà chỉ vào tôi trong khi tôi không ngồi gần Bích .Tôi đã làm gì sai để bị phạt khẽ tay .Giá như tôi là con bé lười biếng phá phách có thành tích tệ hại cô nghi ngờ không nói làm chi .Tôi là đứa vốn ngoan ngoãn với hạnh kiểm loại ưu và tôi học giỏi nhất nhì trường ngày ấy.Hay là tại mặt mũi tôi khó nhìn ?
Hàng loại câu hỏi ”tại sao” cứ bám lấy tôi trong dằng đẳng những tháng năm sau ngày ấy.Nhưng giờ thì tôi đã hiểu rõ bởi vì tôi là một đứa học trò nghèo. Nghèo thì không phải là cái tội nhưng nghèo có thể khiến người ta nghĩ mình phạm tội .Cũng như ba cái khẽ tay đó ngày hôm nay sau 20 năm vào thời khắc này đây.Khi ngồi nhớ lại và viết ra những dòng chữ này nước mắt tôi vẩn chảy dài và tôi vẩn thấy còn cảm thấy rất đau. Cái đau trên bàn tay thì bay đi từ lâu lắm nhưng nổi đau trong trái tim của lòng tự trọng làm sao để nó bay đi đây?
Tôi biết chứ người ta phải nghĩ sự việc theo nhiều hướng khác nên lắm lúc tôi cũng tự nhủ mình :Cũng là một trong bao nhiêu chuyện không vui mà thôi.Con người ai mà không có những ẩn khuất trong lòng , chuyện của tôi so với người khác thì nhỏ nhoi lắm .Tính toán chi, sống thì phải học buông bỏ bớt .. Thật ra nếu không có câu chuyện đó chắc hẳn gì tôi như bây giờ. Đôi khi người ta cần một chất xúc tác kích thích lòng tự ái trong chính mình, để nổ lực phấn đấu không ngừng nếu không có những ẩn khuất trong cuộc đời liệu tôi đã có đủ nghị lực mà vượt qua biết bao chuyện để thu về hôm nay .
Tôi đã từng nghĩ câu chuyện này sống để bụng chết mang theo nhưng giờ tôi lại kể nó ra nơi đây .Tôi không dám trách cứ , trách ai đây , trách cô vội vàng , hay trách tôi không may mắn phải gánh cái tội mình không làm ra .Xét cho cùng cũng chỉ ba cái khẽ không làm chết nổi ai .Chẳng lẽ giận hờn ,những điều đó giờ trở thành vô nghĩa .Cũng chẳng để dùng để ”giải oan ”hay than vản điều gì khác .Tôi viết nó ra vì tôi thiết tha hy vọng một ngày nào đó khi một người nào vô tình đọc nó, coi như một điều lưu ý để đối xữ với trẻ con cẩn trọng hơn , đừng nghĩ chúng trẻ con không biết chi bởi trẻ con hôm nay là người lớn ngày mai .
Còn nếu người đó làm trong ngành giáo dục nói chung thầy cô giáo nói riêng .Xin hãy nhớ dùm một điều thầy cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức từ bục giảng cho lớp trẻ mà là đang trồng người .Đang góp phần hình thành một cái cây ở tương lai, một con người ở mai sau.
Học trò vốn là giấy trắng nhưng đâu chỉ học qua sách vở mà còn học qua những điều thường ngày mà bậc thầy cô truyền dạy. Nhiều vấn đề có thể không lớn và thoáng qua nhanh trong phút chốc nhưng dư âm nó để lại thì lan rộng . Vết cắt đôi khi nhỏ nhưng nó thật sâu.Vết thương nào rồi cuối cùng thì cũng lên da non và lành lại . Nhưng có những vết sẹo mà thời gian không làm sao bôi xóa đi được.
Đêm nay …. hình như trời hơi lạnh ….


Các bạn đang nghe đọc bài Người Tình Sài Gòn của tác giả Song Nhi.
Tôi vốn là con bé nhà quê chính gốc bởi tôi sinh ra và lớn lên tại một thị trấn nhỏ ở miền Tây .Tôi chỉ biết Sài Gòn kể từ sau ngày tôi đi khỏi quê hương .Cũng dể hiểu thôi bởi nơi tôi đặt chân xuống đầu tiên khi về Việt Nam chính là Sài Gòn .Tôi không phải dân thành thị thời gian đến đây cũng không nhiều nhưng vùng đất này luôn là nơi gợi nhớ nhiều thứ trong tôi .

Nhiều người bạn ở độ tuổi được mệnh danh là những cô gái trẻ và năng động như tôi .Họ hay hỏi tôi tại sao kêu bằng Sài Gòn mà không gọi là Thành Phố .Tôi cũng không biết trả lời với họ ra sao .Chỉ biết tôi quen với tên gọi ấy như quen với những điều thân thuộc .Nếu ai đó ví von nơi chôn nhau cắt rốn là cha mẹ thì Sài Gòn với tôi là một ”Người Tình ”.
Ngày đầu tiên lúc trở về gặp gỡ, Sài Gòn chẳng gây ấn tượng gì trong tôi so với những chàng trai khác mà tôi từng có dịp biết qua .Ngược lại thú thật tôi còn cho rằng người tình mang tên Sài Gòn này qúa nhiều khuyết điểm .Không hề lý tưởng chút nào hay có điểm gì khiến người ta nghĩ tới lâu dài .
Đầu tiên là việc nhà cửa, cẩu thả , luộm thuộm ,với cái kích thước chắc chắn không thể thấy được ở nơi khác .Hình thức : không cao ráo hay hào hoa phong nhã , chẳng thơm tho sực nức mùi nước hoa xu hướng mới .Càng không được trang sức bằng những món đồ giá trị để khẳng định đẳng cấp .Chính xác hơn cái thời trang ăn mặc của Sài Gòn đầy vẻ bụi bặm đôi khi nửa này nửa kia .Phong cách làm việc xô bồ , vội vã nhiều khía cạnh .nhiều thành phần phức tạp , lắm hành vi khó lý giải .
Người tình Sài Gòn của tôi có thể bận một bộ đồ ở nhà hay quần cọc áo thun ba lá lái honda chạy ào ra phố là chuyện bình thường .Khiến đôi lúc tôi phải tròn mắt vừa lắc đầu vừa cười .Vô số lần vượt đèn đỏ ở ngã tư nhưng vẩn chối cãi khi bị hỏi đến .Ngoài tính cách lãng tử sống bất cần ngày mai ra sao , không tính toan tương lai thế nào .Sài Gòn còn có chút khoa trương , ồn ào , hời hợt trong cách nghĩ và rất để nổi cáu bất cứ lúc nào vì những chuyện không đâu .
Thêm vào là rất hay cãi cọ và đánh nhau bởi những cái lý do trời ơi đất hỡi khiến tôi ngán ngẩm .Rất nhiều lần tôi bực bội , khó chịu như khi chị hàng xóm xinh đẹp lén lút liệng vèo bịch rác qua sân nhà mình .Vì thế tôi không thích gặp Sài Gòn lắm nói chi đến chuyện sống cùng người tình ấy. Tôi cho rằng chúng tôi có qúa nhiều khác biệt về quan niệm nhân , sinh , quan, cũng như cách nghĩ.Thế là tôi đi theo tiếng gọi của những chàng trai hấp dẫn hơn có nhiều hứa hẹn dành cho tôi với sự chào mời tốt nhất về vật chất.
Sau khoảng thời gian theo đuổi rồi một ngày tôi gặp thất bại trong cuộc sống .Tôi phát hiện ra bên trong những chàng trai hào hoa lý tưởng ấy là một sự lạnh lùng bạc bẽo về tình người có phần nghiệt ngã .Tất cả điều được quy đổi , sòng phẳng bằng những con số cùng đồng tiền vô cảm nhưng đầy ma lực.Họ tựa như một trái táo thơm ngon nhưng đôi khi lại có sâu phía trong .
Mệt mõi , chán nản chẳng biết đi đâu theo cái quán tính tôi tìm về người tình Sài Gòn của mình .Người tình ấy dang tay đón lấy tôi một cách không qúa khoa trương nhưng đầy dịu dàng thân ái .Như nụ cười trong sáng và cái ôm chầm của cô bạn thân khi tôi vừa xuống sân bay .Tôi còn nhớ khoảng thời gian đó không dài nhưng tôi hiểu và học được nhiều thứ từ Sài Gòn khi sống cùng nhau .
Tôi hiểu thêm ngoài những khuyết điểm tôi biết Sài Gòn còn nhẹ nhàng tinh tế biết bao .Tôi quen so sánh rồi sinh ra đòi hỏi chê bai nên đâu thấu hiểu rằng người tình Sài Gòn cũng thơ mộng , lãng mạn không khó gần, khó ưa hay khô khan như tôi từng nghĩ , ngược lại dể mến , dể gần .Tựa như những con đường với những hàng cây cao lâu năm mà tôi thường đi vào đêm tối .Nghe những cành lá rì rào nhè nhẹ như nói cho tôi biết Sài Gòn không bao giờ ngủ .
Ngoài vực dậy tinh thần ,Sài Gòn còn bao bọc tôi , nuôi sống , cưu mang tôi vào lúc ấy .Sài Gòn cho tôi ăn những món ăn mà tôi không thể tìm được ở nơi đâu khác .Tôi nhớ những ly nước mía bên vệ đường cùng ổ bánh mì nóng hổi dòn tan thấm đầy sự chia sẽ của cái nghèo , cho tôi biết tình người đáng qúy biết bao .Những tô mì gõ lóc cóc trong đêm để tôi lót dạ với cái giá rẻ đến bất ngờ. Tôi nhớ ánh mắt hiền hòa đầy nét đôn hậu của một dì ở đầu hẻm bán phở bò rất ngon. Lúc nào dì cũng hay bán cho tôi thịt nhiều hơn người khác với cái lý do :”Nhìn con bé ấy xinh xắn dể thương ”.
Những buổi chợ chiều đầy tấp nập vội vã cho những chị tan sở , muốn nhanh chóng về làm bữa cơm ngon cho chồng con .Cũng như người bán cũng muốn bán nhanh, bán hết hàng để quay về căn nhà trọ nhỏ bé xíu vỏn vọn ít mét vuông vì lo con trẻ ở nhà chờ cơm . Quán cafe cóc nơi góc hẻm cuối đường .Vài ông cụ đang chăm chú vào ván cờ tướng mặc cho bóng chiều đang chìm dần xuống …Trong khi vài ba người đàn bà gần đấy than thở cuộc sống đắt đỏ ,vật giá vẩn mãi leo thang ,nhiều món hàng tăng giá .
Tất cả hòa quyện thành một bức tranh trường phái trừu tượng đầy màu sắc mà cách nhìn tùy vào khả năng cảm nhận của mỗi cá nhân .Có người cho là một mảnh giấy loè loẹt đầy màu sắc thì cũng có người cho là một tác phẩm nghệ thuật. Đời mà đâu ai nhìn giống nhau bao giờ .
Ngoài những điều đó thì Sài Gòn của tôi cũng còn lắm điều bình dân đáng yêu như khi vào buổi sáng sớm một chị chạy xe vượt qua .Chợt chị xoay mặt lại với cái câu nhắc nhở :”Em ơi , đá chân chống xe lên ” Để trong khi tôi còn chưa kịp lí nhí cám ơn thì chị đã chạy vụt đi .Tôi chỉ còn nhớ được đôi mắt lấp lánh sau khẩu trang che mặt .Phía sau xe chị chở đầy những bó rau muống được bó chặt , tôi đoán chắc chị đang vội cho buổi chợ sớm . Ấy thế mà chị vẩn dành chút thời gian dù nhỏ để quan tâm ai đó .Không phải cái kiểu không biết hàng xóm tên gì, người da gì như tôi thường gặp ở những nơi khác.
Sau khoảng thời gian ít ỏi vài tháng tôi thật sự bắt đầu có tình cảm và yêu qúy Sài Gòn từ lúc nào không biết nữa .Tôi từng có ý định mình sẽ gắn bó khoảng đời còn lại với người tình ấy. Dù Sài Gòn không hứa hẹn sẽ cho tôi những gì tốt nhất nhất hay những thứ tôi mơ ước . Nhưng tôi biết người tình ấy có thể bảo đảm một cuộc sống yên ả , bình dị cho đứa con gái có những khả năng nhất định như tôi. Vậy mà đến khi Sài Gòn cầu hôn tôi bằng một công việc khá ổn định , lâu dài như bao người với cái guồng quay nhất định sẳn có .Tôi lại đâm ra phân vân khá lâu , đắn đo , tính toán khi quyết định con đường ra đi tiếp hay ở lại mãi cho tương lai của mình .
Tôi vốn có thói quen ít khi giải thích điều mình suy nghĩ , tôi sợ bị gán cái mũ ”ngụy biện ”.Tôi cũng không dám đổ thừa do mình sinh ra thì trót mang cung mệnh của một Thiên Di nào đó .Để bào chữa cho những tháng ngày miệt mài với những di chuyển liên tục của mình .
Hơn ai hết tôi biết rõ sự thật là tôi còn khao khát lắm những chân trời mới .Những vùng đất cùng con người với bao tập tục , tiếng nói , tôn giáo khác biệt. Tôi phù hợp cho những chuyến nghiên cứu khám phá hơn là cuộc sống không vui chẳng buồn , đủ ăn đủ mặc như một người phụ nữ an phận cùng Sài Gòn .Cuối cùng tôi lại dứt áo ra đi lần nữa dù lần này nước mắt chảy dài theo từng bước chân .Đến tận khi nhìn thấy Sài Gòn nhỏ dần , nhỏ dần và rời xa sau ô cửa máy bay mà lòng tôi vẩn còn hãy thổn thức, tiếc nuối.
Thoáng chốc nhiều năm đã trôi qua như cái chớp mắt .Ngày hôm nay tôi đã có ”Chồng ” ,tôi hài lòng với sự lựa chọn của mình .Xét cho cùng tôi cũng như bao người khác muốn tìm cho mình một bến đổ an toàn .”Chồng ” tôi khá nổi tiếng với bạn bè trên thế giới được nhiều người biết đến .Nói không ngoa chứ tôi biết lắm người ngưỡng mộ ao ước người ”Chồng ” này của mình.Tôi tin rằng bắt cứ ai khi gặp anh ấy cũng điều có cảm tình vì thái độ hòa nhã , thân thiện toát lên từ phong cách .
Xét về trí thức anh ấy học rất nhanh với cái mới nên anh ấy rất hiện đại .Hình thức ngoài dáng vẻ ưa nhìn thu hút ,cao ráo với những toà nhà mang nét kiến trúc sắc sảo riêng biệt về tính đặc trưng .Anh ấy còn chỉnh chu nhiều mặt , yêu thích sự ngăn nắp gọn gàng .Về kinh tế ổn định thậm chí là dư dã .Có thể bảo đảm một cuộc sống lâu dài cho tôi bằng hàng loạt bảo hiểm an sinh khi trẻ ,phúc lợi xã hội khi về già .
Anh ấy khá nghiêm khắc về an ninh ,chặt chẽ về mặt luật pháp .Nên tôi không lo lắng nhiều những tệ nạn hay điều xấu xảy ra cho mình .Anh ấy dĩ nhiên nhường nhịn phụ nữ trước tiên nhưng anh ấy cũng rất đầy đủ trách nhiệm với con trẻ .Anh ấy luôn có những trường học tốt nhất dành cho trẻ con kèm theo những phương tiện và điều kiện mà anh ấy cho rằng giúp thế hệ sau không thua kém một ai và nhanh chóng bắt nhịp với bạn bè năm châu.
Nhưng… ( sao nhiều lúc tôi ghét chữ nhưng này qúa ).Giống như ông bà mình thường nói: Đắp chăn mới biết chăn có rận .Chỉ người trong cuộc mới hiểu rõ mặn , ngọt ra sao. Sống cùng một người ”Chồng ” thông minh ,chính xác một cách điện tử như thế , tôi cũng phải thay đổi cho phù hợp .Dù đôi lúc tôi mệt nhoài .Tưởng chừng mình sắp gục xuống tới nơi , khi cố chạy theo cho kịp nhịp sống của anh ấy .Bởi không muốn bị cho là ”đôi đũa lệch”.
Tôi phải liên tục phấn đấu học hỏi không ngừng một giây phút nào để không bị đào thải ra bên lề cuộc đời của anh ấy .Anh ấy năng động nên dĩ nhiên anh ấy không chấp nhận được sự lười biếng .Tôi chẳng những phải làm việc mà còn phải làm trong môi trường mang tính cạnh tranh rất cao .Đôi khi thấy mình xoay như một cái chong chóng. Tôi còn phải đảm bảo lợi nhuận thu nhập năm nay phải nhiều hơn năm trước và ít hơn năm sau .
Nhất là khi những bạn bè của anh ấy lao đao vì kinh tế đi xuống tôi càng phải cùng anh ấy gánh gồng , chống chèo ,lèo lái nhiều thứ hơn .Anh ấy luôn nổi trội so với những người láng giềng nên tôi cũng phải làm sao cho anh ấy không bị mất mặt .Anh ấy luôn muốn cái tốt ,cái đẹp tôi lại càng không được phép lơ là , ù lì bằng lòng với cái hiện tại đang có mà phải cố gắng giúp đở , đồng hành cùng anh ấy .Bằng những cách khả năng mà tôi có thể để anh ấy ngày càng tiến xa vươn lên cao hơn .Xem như một sự đền đáp cho việc anh ấy chấp nhận cho tôi gắn bó cuộc đời mình vào vận mệnh của anh ấy.
Sống cùng với một người ”Chồng ” như thế . Nếu tôi nói tôi không bị áp lực thậm chí lắm lúc stress thì là tôi nói dối .Nhưng biết làm sao hơn khi cuộc sống có qúa nhiều thứ mà người ta không thể vẹn toàn tất cả . Đôi khi muốn đạt được cái mình muốn người ta phải biết hy sinh một chút cho cái mục tiêu ấy .Cũng như khi chọn con đường chính thì phải loại bỏ những tư tưởng muốn rẽ trái , rẽ phải .
Mấy ai cân được lý trí với trái tim đâu .Mà tôi tin rằng nếu thật sự phải chọn lựa giữa điều đó thì người ta vẩn chọn lý trí nhiều hơn .Bởi bản tính con người đâu có ai không muốn mình cao hơn người khác , tốt hơn trong đời sống ở tương lai .Hoa hồng ai cũng yêu thích nhưng người ta vẩn cần chén cơm nóng trên bàn ăn hơn. Có rất nhiều chuyện dù có chọn lựa lại thêm lần nữa .Người ta vẩn không thay đổi sự lựa chọn ấy .Tôi chính là một trong nhóm người không thay đổi đó.Vì thế tôi cũng không hề hối hận với quyết định gắn bó cuộc đời mình cùng người ”Chồng ”này . Dù chúng tôi cách biệt nhau từ chủng tộc , ngôn ngữ và vô số tập quán khác.
Tôi vẩn thường đọc rất nhiều những bài viết người ta lên án những phụ nữ ”ngoại tình tư tưởng ” sống bên cạnh chồng mà suy nghĩ đến người khác . Để rồi trong khoảng khắc tôi chợt giật mình vì tôi biết mình vẩn còn nhung nhớ lắm ”Người Tình ” mang tên Sài Gòn .Bâng khâng tôi tự hỏi liệu người như tôi thì được liệt kê vào nhóm nào đây ? Khi tình yêu tôi dành cho Sài Gòn vẩn sống mãi trong góc trái tim dù tôi hiện tại đang được ”Chồng ” yêu thương , ưu ái với cuộc sống đầy đủ , hạnh phúc .
Tôi biết , tôi với Sài Gòn bây giờ mãi cách xa , trên dòng thời gian cuộn chảy khả năng tái hợp càng là chuyện không thể xảy ra .Vậy thì tại sao tôi vẩn không nguôi nổi khắc khoải .Nhiều lúc ngồi ở ngôi nhà trong khu cao cấp hiện đại của ”Chồng ” mình .Trong lành về môi trường mát mẻ với máy điều hòa dịu êm .Tôi chợt thèm qúa cái gió nóng rát mặt của Sài Gòn nhuộm làn da thành màu nâu một cách tự nhiên mạnh khoẻ.
Đã bao lần ăn một món ăn nào là bản sao của Sài Gòn tôi lại nhớ da diết những gánh thức ăn bên lề đường ồn ào ấy .Cái không khí chẳng lẩn vào đâu được của khói bụi của xe gắn máy hai buổi sáng chiều vào cao điểm .Càng khập khiểng hơn khi so sánh những quán cafe nhạc Trịnh chầm chậm , nhè nhẹ so với những Starbucks Coffee vội vã nơi đây.
Giờ đây tôi thỉnh thoảng vẩn gặp lại Sài Gòn trong vội vã . Giữa khoảng thời gian rãnh rổi hiếm hoi của mình dành cho việc về thăm người nhà ở Việt Nam. Tôi biết khoảng cách những lần gặp ấy ngày càng ít ỏi hơn ,xa hơn bởi nhiều nguyên nhân được cho là hợp lý. khách quan .
Sài Gòn vẩn âm thầm đón tôi cũng như lặng lẽ nhìn tôi kéo vali ra đi sau những ngày xum họp ngắn ngủi .Còn tôi thì luôn mang cái cảm giác hoài niệm lẩn ngậm ngùi với cái suy nghĩ người vong phụ là mình , dù Sài Gòn chưa trách móc tôi bao giờ. Tôi thấy mình mang một món nợ ân tình với Sài Gòn ngày cũ mà không làm sao trả được trong suốt cuộc đời này .
Đêm …
Khi tôi ngồi viết những dòng tâm tư này .Trong cái gió mơn man ,dịu nhẹ về khuya ,của một buổi tối đầu Hạ thì ”Chồng ” tôi đang ngon giấc .Để ngày mai lại thức dậy với những hoạch định của tương lai .Những toà cao ốc tiếp tục mọc lên cùng cái tên kiêu sa nào đấy như một sự khẳng định thành đạt , cho sự tính toán thuyết phục về kinh tế .Bên cạnh đó sẽ có thêm những đại lộ xa hoa sáng loáng ,sang trọng chứa đầy hàng hiệu tiếng tăm với những cái giá đôi khi khiến người ta nhíu mày được gắn cái mác mĩ miều là Thiên Đường Mua Sắm .Cuộc sống lại xoay nhanh gấp đôi theo tỉ lệ thuận của chiều hướng vội vã muôn thuở .Và tôi… cũng phải tiếp tục nổ lực trên đường chạy của mình mà cái đích đến còn bao xa tôi cũng không biết nữa….
Bất chợt tôi nghe mình nhớ nhiều về một thời êm ả của dĩ vãng .Nơi có những góc phố dịu dàng , những con hẻm nhỏ như cố nhân xưa nửa quen , nửa lạ .Nhiều gần gũi nhưng cũng qúa xa xôi , ”Người tình ” mang cái tên Sài Gòn .

Back to top button

Adblock Detected

Please consider supporting us by disabling your ad blocker